Blogger Widgets

Tình già



Tròn 40 năm ngày cưới, may thay tôi với bà chưa ai lẩm cẩm, vẫn nhớ cái ngày kỉ niệm cũ mèm.


Tình già

Thế hệ chúng mình chẳng quen bày cỗ bàn, chẳng biết thắp nến, mua hoa tươi để chúc mừng nhau “may quá chưa li dị!”. 4 năm hay 40 năm ngày cưới thì cũng trôi qua giản dị như bao ngày thường. Vì tình già vốn lặng lẽ, thâm trầm, dù không khoe khoang, không kỉ niệm vẫn chung thủy ở lại bên mình, chẳng chạy đâu mà sợ.
Chiều nay đi đón cháu, tôi thấy ven đường hoa gạo đã rụng đỏ. Tôi nhớ ngày này của rất nhiều năm trước, mình cũng đèo nhau đi dọc con đường ngập hoa gạo tháng Ba. Đám cưới đơn sơ, công đoàn cho mượn hội trường để tổ chức. Tiệc xong tôi đèo bà về khu nhà tập thể của chúng mình. Tôi vẫn nhớ như in chiếc xe đạp cà tàng quay những vòng chậm chạp, mỗi lần tôi cố đạp nhanh là nó lại kêu toáng lên “cóc cách, cọc cạch”. Bây giờ đi xe máy điện, xe chạy êm ru không phải tốn hơi tốn sức, mà lòng chẳng lâng lâng vui sướng như thuở nào.
Thôi thì đã hết thời của những khấp khởi, chờ mong, giờ mình chia nhau thứ hạnh phúc lâu bền. Tôi đón cháu cưng về cho bà sẽ lại được bà chạy ra mở cổng, kêu ca: “hai ông cháu đi lâu thế”. Bước vào nhà sẽ thấy mâm cơm nghi ngút, ấm ran cả lòng.
Có lần giao lưu hội văn thơ thành phố, tôi mạnh dạn đọc bài thơ tặng vợ. Trong thơ, tôi tâm sự bà là vợ, là mẹ, là chị, vừa là bạn tâm tình. Bạn bè trêu tôi giỏi nịnh vợ, tôi biết mình có khéo thơ phú đến đâu cũng không nịnh hết được những năm tháng bà đã hi sinh.
Thời đấy vừa nhận công tác về trường, thấy bà tháo vát, vững kiến thức chuyên môn, tôi quý mến vô cùng. Nhưng chẳng bao giờ tôi tưởng tượng sẽ cưới chị đồng nghiệp hơn mình 2 tuổi, da đen nhẻm, tay chân thô ráp, đã thế tài năng và trí tuệ đều sắc sảo hơn người. Cánh đàn ông rụt rè như tôi sợ nhất mẫu người như bà. Rồi người tính không thắng nổi trời, chẳng biết từ lúc nào mình phải lòng nhau. Ngày ấy yêu đương giản dị, yêu là cưới, mặc xác cái nghèo, cái khổ bám riết.
Nghỉ hè, vợ chồng dắt nhau về quê nội. Tôi đến nở mặt nở mũi vì lần đầu tiên ra mắt bà đã biết quan tâm bố mẹ, các em chồng và cả họ nhà chồng. Bà con lối xóm ngang qua, thấy bà hết cặm cụi cuốc xới mảnh vườn trồng rau, lại xông xáo đẩy xe phân bắc ra đồng bón lúa, ai cũng tấm tắc khen nhà mình tốt phước có cô dâu chăm chỉ, thảo hiền.
Tôi tạng người ốm yếu, đi dạy về chỉ biết ngồi thở, da tái mét xanh xao. Trăm công nghìn việc đổ lên vai bà. Có dùng hết đầu ngón tay cũng không đếm xuể những nghề phụ bà từng làm, nào buôn gạo, buôn củi, nào đan len, may áo, thậm chí đi bốc vác thuê. Tôi cũng xin làm một chân bốc vác buổi khuya, nhưng được dăm bữa thì đổ bệnh trối chết, bà hoảng hồn chắp tay xin tôi ngồi yên, đừng động việc gì. Thương bà tôi ứa nước mắt, bà vẫn quả quyết mọi chuyện rồi sẽ ổn. Quả nhiên bà nói được làm được. Thời bao cấp, đồng lương còm giáo viên chỉ như muối bỏ bể. Có bà lo toan, không những hai con được nuôi nấng đủ đầy mà còn có đồng ra đồng vào gửi về cho bố mẹ.
Nghĩ về quãng thời gian bà lam lũ, tôi thấy mình nợ bà một ân huệ. Nhưng nghĩ về những lời động viên tôi bồi bổ sức khỏe, về sự tôn trọng bà dành cho tôi dù chính bà là trụ cột kinh tế, tôi thấy mình nợ bà cả cuộc đời. Ngày tháng đang cạn dần, tôi sẽ chẳng bao giờ trả hết mối nợ này, thôi thì gắng trả chữ duyên, tôi sẽ cùng bà đi hết cuộc tình già.

[Trẫm xem tiếp...]


Thắp lửa một trái tim tan vỡ



Tình yêu đem đến bao nhiêu điều tốt đẹp thì chia tay sẽ lấy đi chừng ấy thứ, thậm chí khiến người ta không còn muốn sống nữa. Nhưng nỗi đau cũng có ý nghĩa của nó. Nỗi đau khiến chúng ta sáng suốt hơn và biết nhìn nhận con người hơn.


Thắp lửa một trái tim tan vỡ

Bạn chỉ đang đi qua một giai đoạn của cuộc sống và bước vào một giai đoạn mới. Cũng giống như mọi vết thương khác, vết thương lòng do tình yêu cũng sẽ tự lành. Dưới đây là một số gợi ý giúp bạn tìm lại tình yêu sau khi chia tay một mối tình.
1. Để thời gian hàn gắn
Cuộc đời đâu có chấm dứt sau khi chia tay, Bạn phải tiếp tục ăn, ngủ, đi làm và làm mọi việc khác như thường, chỉ có điều bạn thấy chán bởi ý nghĩ chẳng còn ai yêu mình. Nhưng hoàn toàn không phải như vậy. Người ấy không phải là người duy nhất trên dời này yêu bạn. Bạn có biết bao người yêu và quan tâm tới bạn vô điều kiện. Đó mới là bản chất tình yêu, nó tự nhiên, dạt dào, chỉ chờ chúng ta chú ý mà đón nhận. Vậy hãy để thời gian giúp ta hàn gắn hoàn toàn vết thương. Chắc chắn bạn sẽ vượt qua.
2. Làm những điều vui
Trong khi đợi chờ vết thương tự lành, hãy làm những việc bạn thích và giữ cho mình luôn bận rộn. Hãy nhớ rằng bạn hoàn toàn có thể sẽ lại yêu, vậy hãy sống tiếp cuộc đời của mình và coi như mọi việc chưa từng xảy ra. Rồi sẽ tới lúc bạn tự cười bản thân vì đã một thời đau khổ vì một điều vớ vẩn.
3. Tham gia hoạt động thể thao
Hãy tham gia một lớp tập aerobic và chăm sóc cơ thể mình. Ý chí không chỉ giúp bạn thấy tự tin, nó còn nâng cao cái tôi của bạn. Với sự tự tin này, bạn sẽ có lại chính mình và bỏ lại đằng sau mọi điều vô nghĩa trong quá khứ.
4. Kết bạn
Hãy gặp gỡ nhiều người và kết bạn mới. Chia tay chẳng làm cho cuộc sống dừng lại và cả các mối quan hệ xã hội của bạn cũng thế. Hãy đi chơi với các bạn cũ và mới. Và cũng đừng ngần ngại nếu bạn lại có cảm tình với ai đó. Cuộc sống kì diệu và muôn màu và bạn không bao giờ đoán được điều gì sẽ tới hay bạn sẽ gặp ai.
5. Tìm kiếm người mới
Với bài học từ quá khứ, giờ đây bạn đã dày dạn hơn trong tình yêu. Vậy hãy cho mình cơ hội tìm kiếm một người phù hợp hơn. Thất bại trong một mối tình không chứng minh bạn sẽ luôn thất bại. Không nên cả nghĩ, bạn hãy bước tiếp những bước vững vàng hơn. Hãy nhớ bạn không thể sống đơn độc cả đời. Nếu đã từng yêu thì bạn sẽ lại có thể yêu lần nữa. Không ai sinh ra để sống đơn độc, bởi vậy bạn hãy tìm cho mình một người phù hợp và để quá khứ qua đi.
[Trẫm xem tiếp...]


Ẩn sau cuộc chiến vợ chồng



Vợ chồng nào cũng có lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, ai cũng có thói quen và tật xấu riêng khiến người kia phát bực. Xin kể ra đây một số lí do phổ biến nhất dẫn tới cuộc chiến mang tầm cỡ “thế giới” này.


Hai bên
nội ngoại

Hai bên nội ngoại
Giặc bên Ngô, mẹ chồng, bố vợ... là lí do phổ biến nhất dẫn tới những cuộc chiến nảy lửa giữa hai người. Không chỉ phụ nữ mới gặp phải những khó xử với gia đình bên chồng, đàn ông cũng không hiếm khi phải đối mặt với những hoàn cảnh dở khóc dở cười với gia đình bên vợ.
Không chịu dành thời gian cho nhau
Cuộc sống và công việc bận rộn khiến hai người không có thời gian cho nhau. Đây cũng là một lí do không kém phần phổ biến gây ra những cuộc chiến giữa vợ và chồng.
Ở dơ
Rất nhiều cặp vợ chồng lao vào cuộc chiến bất tận về vấn đề này. Thói quen vứt tất dơ khắp nơi, không gập chăn sau khi ngủ dậy, không dọn nhà... là những điều nhỏ nhặt hằng ngày mà để lại những dấu ấn rất lớn trong mỗi cuộc chiến tranh.
Không hòa hợp trong “chuyện ấy”
Khi nàng nổi hứng thì chàng lại lạnh te. Sự không hòa hợp trong chuyện chăn gối chính là lí do đằng sau rất nhiều cuộc cãi vã của các cặp vợ chồng.
Quan điểm sở hữu thái quá
Là một trong số những lí do phổ biến nhất dẫn tới cãi cọ. Nhiều người vì quá yêu nên hay tỏ thái độ sở hữu và dẫn tới hiểu lầm không đáng có.
Chăm con
Chàng thì cho rằng chăm con là việc của mẹ, nàng lại muốn việc chăm con là trách nhiệm hai người cùng chia sẻ. Thế là cuộc chiến nổ ra.
Nếu bạn đang gặp phải một trong những rắc rối kể trên, hãy cùng ngồi lại xem xét vấn đề để tìm ra cách chấm dứt cuộc chiến ngay trong ngày.
Khánh Chi
[Trẫm xem tiếp...]


Lý do nên yêu “phi công trẻ”



Khi yêu, khoảng cách tuổi tác không còn quan trọng. Hẹn hò với một chàng kém tuổi, bạn sẽ gặp nhiều hạnh phúc, bởi:


Chàng
là người khôn ngoan

Chàng là người khôn ngoan
Nhiều chàng trai trẻ chỉ bị cuốn hút bởi phụ nữ hơn tuổi. Với sự trưởng thành, hiểu biết và vô số trải nghiệm lý thú, các “máy bay bà già” sở hữu vẻ đẹp mặn mà hơn hẳn các cô gái non trẻ. Phụ nữ hơn tuổi giống như thứ rượu vang để lâu năm, mẫu đàn ông có gu lựa chọn ấy thông minh và trưởng thành hơn nhiều so với tuổi đời của mình.
Trong mắt chàng, bạn vẫn thật quyến rũ
Đối với anh ấy, bạn vẫn là cô gái xinh đẹp và nóng bỏng dù cho thân hình bạn đã không còn hoàn hảo như lúc mới đôi mươi. Tuy nhiên, đó chính là điểm hấp dẫn các chàng trai trẻ. Bạn biết tiếc nuối vóc dáng thanh xuân, nhưng không vì thế mà bi lụy. Ngược lại bạn trân trọng, chăm sóc cơ thể hơn, không tự làm hại mình bằng cách thức khuya, ăn đồ ăn nhanh, lười tập thể dục như các cô gái trẻ vẫn làm. Bạn cũng biết rằng tuổi trẻ rồi sẽ vội đi nên sống chậm hơn, dành thời gian làm đẹp không chỉ nhan sắc mà còn cả tâm hồn. Sự “biết thân biết phận” này khiến đàn ông càng khao khát chiếm được trái tim bạn.
Đó không phải là tình một đêm
Một chàng trai trẻ đến bên bạn sẽ không phải vì mục đích tình dục. Hơn cả sự thân mật thể xác, anh ấy thấy bạn chín chắn, biết cách nói chuyện và mong muốn chia sẻ cùng bạn mọi buồn vui cuộc sống. Chưa chắc chắn hai bạn có thể tiến đến hôn nhân hay không. Nhưng nếu có một người bất chấp khoảng cách tuổi tác, luôn lắng nghe và yêu thương bạn dù là lúc không ở trên giường, thì tình cảm đó thuần túy là tình yêu.
Anh ấy không quan tâm đến tuổi tác
Không giống bạn cứ e ngại chuyện mình hơn tuổi, các “phi công trẻ” một khi đã quyết định yêu bạn thì với họ không còn tồn tại khoảng cách nào. Bạn lớn hơn vài hoặc nhiều tuổi, chàng sẽ tôn trọng bạn nhưng không vì thế mà thấy bận tâm. Gặp được một người đàn ông vượt qua mọi định kiến để đến bên bạn, chẳng phải là may mắn lắm sao?
Tràn trề năng lượng
Khi hẹn hò với một “phi công trẻ”, họ sẽ truyền cho bạn thật nhiều năng lượng và nhiệt huyết. Họ còn thổi vào cuộc sống bạn những gam màu lạc quan, tươi trẻ mà có lẽ bạn đã đánh mất từ lâu. Phiêu lưu với một người tình trẻ, bạn được sống một cuộc đời hoàn toàn khác biệt.
Thiếu tiền không có nghĩa là thiếu nghị lực
Có thể bạn lưỡng lự không muốn yêu người kém tuổi vì anh ấy chưa ổn định về mặt tài chính. Suy nghĩ thực tế như vậy là tốt song cái gì cũng có hai mặt. Đàn ông trẻ rất có tham vọng, nhiều người trong số họ sẽ làm nên điều lớn lao. Bạn không nên chỉ đánh giá hiện tại mà cần phải có tầm nhìn. Hãy chọn những chàng trai thừa sức trẻ và chí tiến thủ, và trên hết hãy chọn lựa theo tiếng gọi trái tim.
Bạn được “bắt nạt” người yêu
Lớn tuổi hơn, nghĩa là bạn có thể kiểm soát mọi thứ. Bạn không còn e lệ như một cô thiếu nữ mà sẽ tự tin điều chỉnh chuyện tình cảm theo hướng mình mong muốn. Vì bạn có kinh nghiệm hơn nên nửa kia sẽ tôn trọng, nuông chiều và làm theo ý thích của bạn.
[Trẫm xem tiếp...]


Ngày không nhau: Hai tuần tự do



Ngày tôi bị phát hiện ngoại tình, vợ chỉ hỏi lạnh lùng có 3 từ: “ Đi hay ở?”. Sự bình tĩnh đáng sợ của vợ làm tôi gai cả chân tay.

Hai đứa con nhỏ chưa hiểu chuyện, cứ quấn quýt ôm lấy cổ, đòi bế bồng, khiến tôi cảm giác tội lỗi đến nghẹt thở. Vợ tới giằng chúng lại và cố không lên cao giọng: “Anh mất cái quyền được chúng yêu thương rồi!”. Giật mình hoảng hốt. Ngay lập tức, tôi trả lời: “Ở”.
Tôi yêu các con của mình. Nhưng tôi đã tìm thấy tình yêu đích thực khiến trái tim tôi thao thức như tuổi đôi mươi. Sự ngây thơ hồn nhiên của Mai khiến tôi phát chán sự tính toán, đắn đo trước mọi việc của vợ. Cùng đưa các con vào phòng nhưng tôi và vợ không nhìn vào mắt nhau như trước nữa.
Quyết định “ở” nhưng tôi vẫn qua lại với Mai. Sức hút tuổi trẻ của cô ấy khiến tôi không thể cưỡng lại được. Giả tạo làm người chồng mẫu mực, tôi đi làm về đúng giờ và ăn cơm đúng bữa. Nhưng cảm giác gia đình không còn trọn vẹn, chắc hẳn vợ tôi nhận ra điều ấy. Sáng hôm sau, vợ đưa tôi 2 triệu cùng tờ giấy.
- Em phải đi Sài Gòn công tác 2 tuần, anh hãy chăm sóc 2 con cẩn thận. Anh có thể nhờ sự giúp đỡ của cô gái đó nhưng chỉ được sử dụng số tiền này. Mọi việc cần làm và những điều quan trọng em đã ghi hết ở giấy rồi.
Tôi bất ngờ nhưng cảm thấy vui mừng. Đúng là cơ hội tốt để các con tôi làm quen với “mẹ mới”. Chiều hôm ấy tôi cùng Mai tới trường đón các con. Chúng ngạc nhiên rồi xị mặt xuống khi nghe tin mẹ đi công tác. Cô ấy đi chợ và về nấu cơm, việc mà vợ tôi vẫn thường làm. Mặc dù rất thích Mai nhưng tôi phải khẳng định thức ăn cô ấy nấu thật tệ, bố con tôi thường phải ăn thêm bữa phụ bằng mỳ tôm. Trong 5 ngày, chúng tôi đã tiêu hết hơn 1 triệu. Nhìn vào giấy vợ ghi chú, còn bao nhiêu thứ chi tiêu phải lo. Ngày kia là sinh nhật bà nội, vợ có nhắn là mua biếu bà chiếc áo mới và nhớ kho 1 nồi cá, bà rất thích ăn món đó. Nhưng hôm sau, Mai rủ đi xem phim, tôi đã hoàn toàn quên. Khi về tới nhà là một đống lộn xộn, bừa bãi, các con vứt đồ chơi linh tinh, thức ăn vương vãi khắp sàn. Dẫm phải con rô bốt đồ chơi, tôi đau tím tái mặt mày, quát tháo khiến 2 đứa khóc toáng lên. Tôi như phát điên. Những cảnh này khi có vợ ở nhà sẽ không bao giờ xảy ra. Tôi bắt đầu nhìn lại mình và nhớ đến vợ. Mới hết 1 tuần.
Ngày không nhau: Hai tuần tự do

Tuần thứ 2, tôi không còn mong chờ đón Mai đi chơi như trước nữa. Tôi quá mệt mỏi khi buổi tối phải đánh vật để dỗ 2 đứa ngủ, chúng rất nhớ mẹ. Khi Mai gợi ý sẽ về nhà nấu cơm, tôi từ chối vội, vì tôi còn nấu ăn ngon hơn cô ấy, các con tôi cũng sợ những món thừa muối thiếu mắm đó rồi. Hơn nữa, dọn lại chiến trường sau khi cô ấy nấu xong cũng mệt như ăn các món đó vậy. Mai đẹp nhưng quá vụng. Tôi thấy thèm các món ăn vợ nấu.
Cuối tuần, tôi gửi 2 con sang ông bà nội, để có thời gian dọn lại nhà cửa. Vợ sắp về, và tôi không thể để cô ấy thấy những gì đang xảy ra. Bà nội kéo tôi vào, tôi chưa kịp định hình đã xoay 2, 3 vòng khiến tôi chóng mặt. “Áo mới đẹp không con? Mẹ rất thích, vợ con thật khéo chọn. Mà sao hôm trước bận gì không sang ăn cơm, cá kho ngon lắm đấy!”. Trong lúc tôi bàng hoàng chưa hiểu chuyện, thì thấy bóng vợ loay hoay trong bếp…
Xấu hổ, hối hận, tôi nhận ra, không phải cô ấy đi công tác. Vợ chỉ từ xa quan sát bố con tôi và chăm lo, thu vén những việc tôi đã làm không tốt. Chạy ngay tới gần, nom mặt mũi vợ hốc hác, mắt quầng thâm vì thiếu ngủ được che vội bằng lớp phấn mờ, tôi chùng xuống. Ôm chặt lấy “người phụ nữ của đời mình”, tôi cầu mong sự tha thứ dù có muộn…
[Trẫm xem tiếp...]


Để vợ chồng là bạn tâm giao



Hôn nhân sẽ bền chặt, hạnh phúc khi vợ chồng không chỉ là hai kẻ đang yêu mà còn gắn bó với nhau như hai người bạn tri âm, tri kỉ.

Để đạt được điều đó, hãy:
1. Cho chàng không gian riêng
Cho nhau không gian riêng về cả thể xác lẫn tinh thần là điều tối quan trọng cho một cuộc hôn nhân thành công. Chắc chắn chàng sẽ đề cao sự có mặt của bạn hơn nếu bạn cho chàng cơ hội được nhớ thương mỗi khi xa vắng.
2. Suy nghĩ cởi mở

2. Suy nghĩ cởi mở
Là một người bạn, đừng phán xét chàng. Chàng sẽ tự tin chia sẻ và tin tưởng nơi bạn. Đừng để định kiến che mờ cách nhìn sự việc của bạn. Mỗi khi cho rằng chàng đang yếu lòng, hãy tự đặt mình vào vị trí của chàng để hiểu cách chàng suy ngẫm. Điều này sẽ giúp hai bạn thêm gắn bó.
3. Chắc chắn rằng chàng hoàn toàn tin tưởng bạn
Xét về mặt cảm xúc, đàn ông khó có thể cởi mở với người khác. Do đó, khi chàng thú nhận với bạn một sự thật hay một bí mật cá nhân, bạn phải hết sức tôn trọng và không đem nó ra để “tám” với mọi người. Để coi vợ là bạn, chàng phải thật sự tin tưởng. Và để được chàng tin tưởng, bạn phải thể hiện với chàng rằng mọi bí mật đều sẽ được giấu kín.
4. Thấu hiểu
Cũng giống phụ nữ, đàn ông luôn hi vọng nửa kia có thể thấu hiểu mọi điều mình suy nghĩ. Đôi khi lời nói không lột tả hết mọi suy nghĩ, cảm xúc. Là bạn, người vợ nên phán đoán được cảm xúc của chồng qua việc nhìn nét mặt hay cơ thể của chàng. Hơn nữa, bởi hầu hết đàn ông đều không giỏi thể hiện điều trái tim muốn nói, bạn cần nắm bắt được và trân trọng mọi cử chỉ nhỏ mà chàng thể hiện yêu thương và sự quan tâm dành cho bạn.
5. Chia sẻ niềm vui và nỗi buồn
Không phải chỉ ở bên chàng mỗi khi chàng hạnh phúc và thành công, là vợ, bạn cần có mặt để chia sẻ mọi gánh nặng với chàng. Bạn cũng cần ở bên chàng mỗi khi mọi việc không xuôi chèo mát mái bởi đó chính là lúc chàng cần một người bạn thật sự. Hãy tin tưởng và giúp chàng đứng vững.
[Trẫm xem tiếp...]


Nỗi niềm của ngoại



Ngoại đã gần chín mươi. Đêm nằm, ngoại hằng mơ ú ớ rồi bảo chắc sắp đi theo ông. Ngoại hay nhìn khắc khoải ra ngoài trời mỗi lần mưa gió, lại lầm rầm đất trời độ này khó sống hơn xưa.


Nỗi niềm của ngoại

Cậu thường trêu ngoại là người giàu tâm sự, đa mang nỗi niềm. Mình hiểu, người già, hình như ai cũng thế, thèm nói chuyện, thèm lắng nghe. Nỗi thèm khát đó với ngoại nhiều hơn gấp bội vì ngoại hay suy nghĩ.
Mỗi khi trở trời, ngoại rên đau lưng, nhức xương, khó ngủ. Người già cứ như một cỗ máy đã gần hết hạn, thân thể rệu rã, đụng đâu đau đó mà thương.
Nhà cậu có hai chị gái đều lấy vợ, hai anh con trai đi làm suốt ngày. Cậu mợ cũng đi suốt. Làm bạn với ngoại là tám con mèo và năm con cún. Ai vào nhà cũng hốt hoảng, cơm nuôi vật chắc tốn hơn cơm nuôi người. Ai xin, ngoại hỏi kỹ càng, cứ sợ họ đem đi bán hay làm thịt nên ngoại để nuôi, rồi suốt ngày ngoại ngoại con con với chúng.
Ngoại răng yếu nên không ăn trầu, chỉ thèm thuốc, thứ thuốc bằng loại lá dài, phơi khô, mùi hăng hắc. Mấy bận về ở lại, chị em mình kiên quyết không cho ngoại hút vì nghe tiếng ngoại ho sù sụ. Ngoại hóa bần thần, chân tay lóng ngóng mà thương, không hút thuốc đâm buồn miệng nên thế. Vậy là, chẳng còn cách nào, lại ngồi quấn thuốc, nắm bàn tay gân guốc rồi thì thầm với ngoại.
Ngoại có đôi bông tai để dành cho cháu dâu đích tôn hoài. Anh họ lớn tuổi nhưng hình như duyên tình chưa tới, xem đám nào cũng được dăm ba tháng rồi chia tay. Ngoại hay buồn tình, thở than tại nó nghèo, tại nhà mình nghèo nên con gái nó chê. Ngoại sờ lên vách tường cũ kỹ, rỗ lởm chởm rồi thở dài thườn thượt.
Chị đem người yêu về ra mắt, ngoại mừng ra mặt. Cầm tay anh ấy rồi hỏi han, nói chuyện thiệt tình. Chị đùa “duyệt được không ngoại”, ngoại lại cười hiền “bây duyệt thì tao duyệt”. Bẵng đi một thời gian, hai người chia tay. Ngoại nghe tin, thẫn thờ, ăn cơm không nổi. Thấy chị vào ra lặng lẽ, hỏi duyên nợ với người ta sao, ngoại không nghĩ nó cạn tình đến vậy. Chị dựa vào vai ngoại, khóc một trận thỏa thích. Đêm nằm, ngoại lại mất ngủ, cứ tiếc hoài cái lương duyên đẹp đẽ của đứa cháu. Chị hối hận, biết vậy hồi trước đừng đem người ta về để rồi dở dang khiến ngoại buồn lây.
Lúc nhỏ, ngoại hay kể chuyện cổ tích cho mấy chị em. Bao ca dao, tục ngữ cổ ngoại thuộc nằm lòng. Hễ đụng chuyện gì, ngoại lại lấy ca dao tục ngữ ra dạy. Thi thoảng, chị em mình nói lại vài câu tục ngữ khiến đám bạn trầm trồ vì trong sách vở làm gì có.
Chị làm đề tài về lời ru, thế là bấu víu vô ngoại, nhân chứng sống thần kỳ. Ngoại hát ru đến mấy cái băng cát sét cho chị thu âm. Rồi chuyển sang hò địch vận. Ngày xưa, giọng hò của ngoại lanh lảnh, vang cả một dòng Thạch Hãn. Bây giờ, vẫn còn ấm, còn trong lắm lắm.
Đêm nằm, mấy chị em ôm chặt ngoại rồi nghe kể chuyện ngày xưa. Chuyện ngoại mười lăm tuổi đã bị ông cố đem gả, lúc ấy giận ông ngoại lắm dù chưa biết mặt, kiểu như “tự nhiên chấm tui chi rứa biết à”. Hôm rước dâu, ngoại chạy trốn bị ông cố hô người ta bắt lại rồi nhốt trong cái lồng đựng heo và khiêng đi, qua đám ruộng, vùng vằng thế nào mà rơi xuống, lấm lem hết cả. Về nhà chồng, người ngoại toàn mùi bùn, mùi đất. Mấy chị em nghe vừa cười vừa thương.
Ông hiền nhưng lại cộc tính, thương đó nhưng để trong bụng hậm hừ chứ chẳng bao giờ nói ra. Ông đi trước ngoại hơn chục năm nay, ngoại trống trải cứ nhìn lên bàn thờ miết. Hễ đi đâu vài ngày, ngoại lại đòi về nhà cho bằng được, bảo ông mày nhớ, chịu chi thấu.
Mỗi lần đám cháu lên chơi, ngoại chống gậy đi khắp vườn, khèo trái ổi, thử trái mít, hái vài ba nắm lá cho mấy cô cháu gái nấu uống ngủ ngon, có trái cà, trái dứa cũng gửi gắm về.
Ngày giỗ ông, con cháu về đông chật nhà, bỗng dưng ngoại rưng nước mắt, bảo thấy đông như vậy nên vui quá. Ngoại cứ sợ con cháu lớn lên, nhiều việc rồi chẳng ai nhớ đến tổ tiên ông bà. Đúng là lắm khi, bị cuốn trong cuộc sống và công việc nên mình quên mất còn có ngoại thường đứng trước đám cúc tần, trông ra cửa những buổi chiều muộn. Lại thảng thốt, sợ ngày ngoại hóa sương khói mà chưa kịp nghe hết bấy nhiêu nỗi niềm bao la của ngoại.

[Trẫm xem tiếp...]


Những điều chỉ cha mới dạy được con trai



Hãy dành vài phút đọc những điều sau để học cách thể hiện tình cảm với con trai. Những điều thiêng liêng cần được nói ra và cần được chứng tỏ không chỉ bằng lời.


Con rất quan trọng
với bố

Con rất quan trọng với bố
Cách đầu tiên để bày tỏ sự quan tâm dành cho con trai là đặt con lên hàng ưu tiên, cho chúng thấy rõ chúng quan trọng hơn hàng đống mối bận tâm khác mà cuộc sống mang lại. Nếu để con nhận ra bố mình đổ hết tiền bạc, thời gian và sức lực vào công việc, các trò giải trí, thể thao, công nghệ... chúng sẽ dễ dàng rơi vào cảm giác mình đang bị lãng quên. Các ông bố phải chứng tỏ cho con thấy chúng là “gói đầu tư” lớn nhất trong đời mình, luôn ở bên con những lúc có thể, đừng sa đà vào những thứ khác rồi một ngày nhận ra mình đã quá xa rời con cái, để mặc chúng loay hoay tự trưởng thành.
Bố yêu con
Việc nuôi dạy con cái là cả một chặng đường dài, bạn phải dành cho con thật nhiều thứ. Những cái ôm, những nụ hôn là cũng là điều không thể thiếu. Không chỉ các cô gái nhỏ mà các bé trai cũng cần đến chúng. Hãy ôm con hằng ngày, bảo chúng rằng “bố yêu con”. Ngoài ra bạn còn phải chăm chút con, tắm rửa, chơi cùng con, nấu ăn, đọc sách cho con. Nếu quá bận rộn thì hãy cố gắng tranh thủ, dù mỗi tuần chỉ thực hiện được một lần.
Nhiều người cho rằng việc nuôi dạy con chủ yếu là từ phía mẹ nhưng tôi tin rằng ý nghĩa sâu xa nhất của việc “trồng người” ấy là sự bảo vệ - bảo vệ một mầm non lớn lên lành mạnh và khỏe khoắn, trọng trách đó thuộc về những ông bố trụ cột của gia đình.
Việc con làm gì rất quan trọng với bố
Cậu con trai nào cũng muốn cách nó trải nghiệm cuộc sống – những sở thích, thú tiêu khiển, việc học tập ở trường, tâm tư tình cảm của nó,... làm hài lòng bố. Một ông bố tốt phải là người dẫn dắt con trai làm những việc đúng đắn và sống một cuộc đời có ích.
Tuy nhiên bạn không thể dạy con điều tốt đẹp nếu bạn không làm tấm gương trước, đừng dạy con phải quan tâm người khác trong khi bạn vẫn chưa dành nhiều quan tâm cho con trai mình, đừng dạy con hòa nhập với cộng đồng trong khi bạn chưa tạo ra mô hình thu nhỏ của một cộng đồng gắn kết ngay chính trong gia đình mình. Cho con biết rằng cách hành xử của chúng rất quan trọng với bạn và chỉ cho con mục tiêu nào là quan trọng trong đời, chúng sẽ thấy thực sự hạnh phúc.
Bố tự hào vì con
Lòng kiêu hãnh của con trai phải được bồi đắp từ người cha. Niềm tự hào bạn dành tặng con sẽ là hành trang để con bước vào đời với sự tự tin và cứng rắn, bởi chúng không chỉ tồn tại mà còn phải sống ngẩng cao đầu. Nói với con rằng bạn tự hào không phải vì chúng đã làm được gì mà là vì chính con người của chúng.
[Trẫm xem tiếp...]


“Còn chưa mở mắt thì làm ăn gì?”



Em vốn dĩ không được tạo hóa ban cho nhiều đặc ân như người khác: Mặt mũi không sáng sủa đẹp trai, vóc dáng không cao ráo lịch lãm, tính tình không được rộng rãi phóng khoáng… Đáng buồn nhất là về cái khoản chiều cao. Em chỉ có 1,55m.


“Còn chưa mở mắt thì làm ăn gì?”

Chính vì những nhược điểm này mà đến giờ đã 22 tuổi, em vẫn chưa có người yêu. Cách nay chưa lâu, em quen một cô gái, khi hai đứa gần nhau, em chưa kịp làm gì thì cô ấy đã nhăn mặt dòm em lom lom rồi bảo: “Còn chưa mở mắt thì làm ăn gì?”. Rồi cô ấy vừa mặc quần áo, vừa ngân nga như hát: “Vừa lùn, vừa lé, lại còn vẹo ne…”. Em nghe mà điếng hồn.
Từ hôm đó em cứ hay quan tâm dòm ngó thằng nhỏ. Em nghĩ nó đã “mở mắt” lâu rồi chớ không phải như cô bạn kia nói nhưng đúng là nó hơi nhỏ. Lúc bình thường em kéo ra đo thấy nó dài bằng ngón tay giữa của em và to cỡ trái chuối cao; còn lúc chọc ghẹo cho nó cương cứng thì dài thêm một đoạn khoảng 4-5 cm và to cỡ trái chuối xiêm đen.
Em có thể uống sữa, bổ sung vitamin hay làm cách nào để thân thể cao thêm, kéo theo thằng nhỏ cũng bớt lùn hay không? Em cũng thắc mắc tại sao thằng nhỏ của em lại nằm vẹo sang một bên chớ không ngay hàng thẳng lối như người khác? Có khi nào nó chưa mở mắt như lời cô bạn em nói hay không? Lê Duy (Chợ Gạo, Tiền Giang)
Bạn trẻ thân mến,
Thật ra thì chiều cao 1,55 m cũng không phải là vấn đề gì ghê gớm bởi các cô gái có chiều cao cỡ đó trở xuống không phải là ít. Do vậy, việc bạn muốn tìm “một cái vung” phù hợp với mình cũng không phải là khó lắm đâu. Quan trọng là bạn phải mạnh mẽ, tự tin theo kiểu “tuy anh không cao nhưng thế giới phải ngước nhìn”.
Một trong những yếu tố khiến bạn thêm tự tin là có công việc ổn định, có thể sống “độc lập tự do”, không phải phụ thuộc vào ai. 22 tuổi, bạn còn trẻ lắm, có gì đâu phải lo ngại? Ở tuổi này có lẽ bạn vừa học xong, đang tìm công ăn việc làm, vậy thì nên tập trung vào chuyện này cho tốt. Khi có việc làm, thu nhập ngon lành, bạn sẽ thấy mình không còn tự ti, mặc cảm về chiều cao khiêm tốn của mình. Nếu bạn là một chàng trai tốt, biết quan tâm, chia sẻ với mọi người thì lo gì trong môi trường làm việc sẽ không có người phát hiện, để ý, yêu thương?
Về chuyện “thằng nhỏ” thì đúng là cô bạn có hơi quá đáng. Thấy vậy thì để vậy cớ sao lại la làng lên như thế! “Mở mắt” hay chưa “mở mắt”, nhìn bằng mắt thường cũng nhận ra thôi mà. Thông thường thằng nhỏ sẽ “mở mắt” khi các bé trai vào tuổi dậy thì. Khi ấy, da quy đầu tách ra và tuột xuống. Nếu bạn thấy khi dương vật ở trạng thái cương cứng mà phần da quy đầu tuột xuống khỏi khất của thằng nhỏ thì chắc chắn là nó đã “mở mắt” trăm phần trăm.
Về kích thước thì dù trong thực tế chuối cao và chuối xiêm không phải lúc nào cũng có kích cỡ giống nhau (vì phụ thuộc vào điều kiện chăm bón) nhưng theo quy luật di truyền thì “người sao, của vậy”. Nếu bình thường nó dài cỡ ngón tay giữa (khoảng 5-6cm) thì cũng không phải tầm thường. Còn khi nó giễu võ, giương oai thấy to cỡ trái chuối xiêm đen thì cũng không phải là quá bé (trừ khi trái chuối mà bạn so sánh nằm ở... nải chót và bình thường cây chuối chẳng được chăm bón gì!).
Ngoài ra, cái chuyện nó “vẹo ne” thì chỉ đáng lo khi nó vẹo quá cỡ thợ mộc, vẹo đến mức bất bình thường chớ thông thường thì thằng nhỏ vẫn nằm nghiêng đầu sang một bên để làm duyên, làm dáng chớ có thẳng đuồn đuột như khi cương cứng đâu mà bạn thắc mắc? Mà bạn đã thấy được của mấy người mà dám chắc của người ta ngay lối, thẳng hàng?
Tóm lại, chỉ là do cô bạn “ác mồm, ác miệng” hoặc vui đùa quá trớn khiến bạn trẻ thấy buồn rồi đâm nghĩ ngợi lung tung. Nếu không tự tin lắm về cái chuyện mở mắt hay chưa mở mắt thì bạn có thể hỏi một ông anh nào đó có kinh nghiệm hoặc tốt nhất là đến bác sĩ chuyên khoa để họ nói cho một câu mà yên lòng về nhà ăn ngon, ngủ yên.
Uống sữa, tăng cường dinh dưỡng, tập thể dục thể thao, sống lành mạnh thì sẽ làm cho cơ thể khỏe mạnh chớ tuổi này thì không hi vọng sẽ cao thêm được nữa. Mà bạn biết rồi đó, khi cơ thể khỏe mạnh, tinh thần thư thái thì cái chuyện mần ăn kia sẽ rất là mỹ mãn.
Vậy đi nghen.
[Trẫm xem tiếp...]


Khi “tội đồ” muốn thú tội…



Bạn đã “sơ sẩy” ngoại tình và đến giờ vô cùng hối hận vì đã vi phạm lời thề nguyện thủy chung. Bạn cho rằng thú nhận với nàng sẽ giúp lương tâm mình thanh thản hơn, cũng là cách cứu vớt mối quan hệ một khi chuyện không hay rò rỉ từ một nguồn khác…


Một khi quyết định nói ra bí mật tội lỗi của mình, đừng quên
những điều sau:

Một khi quyết định nói ra bí mật tội lỗi của mình, đừng quên những điều sau:
1. Phải hoàn toàn chắc chắn là bạn muốn kể…
Trong một số trường hợp, việc thú nhận trước nửa kia về việc mình ngoại tình còn có hại nhiều hơn. Nếu bạn trong phút chốc sa ngã, bạn hiểu đó là một tội lớn, bạn chắc chắn mình sẽ không bao giờ làm vậy một lần nữa - có lẽ bạn sẽ muốn giữ bí mật cho riêng mình.
Tất cả phụ thuộc vào việc bạn có thể sống ra sao với cảm giác tội lỗi. Nếu bạn cho rằng sự dằn vặt kia sẽ gặm nát tâm can mình, tốt nhất hãy đối mặt với nó luôn từ bây giờ. Một khi lựa chọn sẽ nói ra, hãy nói ngay, đừng chần chờ, bởi giai đoạn lưỡng lự là vô cùng nguy hiểm.
2. Tìm cho mình lý do
Lý do lý tưởng cho việc thú nhận chính là bạn muốn được thành thật, muốn giữa hai người không có chuyện khuất tất nào. Cô ấy nên được lắng nghe sự thật từ chính bạn chứ không phải từ một người nào khác. Biết thông tin từ người ngoài sẽ khiến cô ấy đau lòng hơn, tệ nhất là nghe từ “người đàn bà trong bóng tối” của bạn.
3. Thời điểm nói rất quan trọng
Khoảng cách giữa thời điểm bạn trở thành “tội đồ” với thời điểm bạn thú nhận với nửa kia càng kéo dài, bạn càng dễ gặp rắc rối trong việc thuyết phục nàng tin mình thực sự có ý hối cải và muốn sửa chữa lỗi lầm.
Tuy nhiên, bạn vẫn cần tìm được thời điểm thích hợp nhất, hoàn cảnh dễ dàng nhất để có thể mở miệng. Nhớ đừng thú tội giữa lúc đông người, khi nàng đang căng thẳng vì công việc hay khi nàng đang kể với bạn là “em vừa cãi nhau với đứa bạn thân”.
4. Chuẩn bị cho tình huống xấu
Vì bạn là người gần gũi với nàng nhất, hãy suy nghĩ xem nàng có thể sẽ phản ứng ra sao. Viễn cảnh tồi tệ nhất là nàng sẽ nổi đóa lên, vứt hết đồ đạc của bạn ra khỏi nhà, la hét, chửi bới và nhìn bạn với ánh mắt long lên sòng sọc… Bạn cần có phương án ứng phó, ví dụ nói trước với cậu bạn thân rằng bạn có thể sẽ cần qua chỗ cậu ấy tá túc vài ngày (nếu bị nàng đuổi ra khỏi nhà), chuẩn bị tinh thần an ủi vỗ về nàng cả đêm khi nàng thổn thức…
5. Hết sức bù đắp
Lấy lại hình ảnh đẹp của bạn trong mắt nàng còn khó khăn hơn cả việc đơn giản là quyết định không bao giờ “phạm lỗi” nữa. Bạn hãy dành thời gian quan tâm, chăm sóc cho nàng và mối quan hệ hai người nhiều hơn, để nàng có thể yên tâm rằng bạn vẫn ở đó, gắn bó tuyệt đối với mối quan hệ này.
Bạn có thể sẽ phải chịu đựng sự giận dữ của nàng trong thời gian tới, hãy đặt mình vào địa vị của nàng để hiểu và xoa dịu cho nàng nỗi đau, dù sao thì người gây chuyện từ đầu vẫn là bạn.
[Trẫm xem tiếp...]


LỜI NÓI DỐI CỦA TUỔI 17



Hải Lam, cậu có muốn nghe một câu chuyện cổ tích không?
***
1.
"Nguyên này, cậu sẽ đi họp lớp đúng không?" "Cậu gọi điện chỉ vì thế?". Tôi nhìn đồng hồ góc trên cùng bên phải màn hình. Quá nửa đêm. "Ừ, để cho chắc. Cậu có bao giờ thèm nhìn vào mạng của lớp đâu." "Họp lớp quan trọng thế sao?" "Đấy, đấy chính là lí do tôi gọi điện. Lần này đừng chối." Dập máy.
Tôi nhìn mình qua lớp cửa kính trong veo. Trời đã hết lạnh, không còn bám sương. Trăng bạc sáng cạnh, gần dưới là chấm lấp lánh của sao Mộc. Ngôi sao cứ ngỡ là sáng nhất trên bầu trời, thực tế lại là một hành tinh. Vốn không thể tin những gì mình thấy. Thực tế đã chứng minh.
loi-noi-doi-cua-tuoi-17
2.
"Cậu ăn chưa?" Quân phẩy tay qua trước mặt, ý việc tôi hỏi không quan trọng. Tôi kéo ghế ngồi xuống, gọi một sandwich và nước quả. "Có việc gì thế?", tôi hơi ngả người dựa vào lưng ghế màu đỏ nhàn nhạt mà hệ thống cafe chắc cũng đã lựa chọn chán chê để vừa ăn rơ với màu thương hiệu mà cũng không bị nóng mắt khi mùa hè ập tới. Quân nhấp ngụm cafe, nhìn tôi hơi cười, rồi chăm chú vào ipad đặt trên đùi, thoạt đưa về phía tôi. "Cậu biết trang này không?" Tôi nhìn màn hình xanh. Giao diện mạng xã hội. Cover ảnh trường xưa cũ, avatar huy hiệu trường. "Nơi 'tự thú' của cựu học sinh trường mình. Tôi làm quản lí." Quân tiếp tục. Đôi khi tôi vẫn không quen kiểu xưng hô của Quân. Kiểu xưng hô bị thay đổi hay buộc phải thay đổi khi tấm card mang tên mình bắt đầu có trọng lượng. Bao thân thiết như lược giản hẳn bởi kiểu xưng hô ấy. "Kéo xuống", Quân hướng đầu gần lại, như để chắc tôi không bỏ lỡ điều gì. "Đúng rồi, số 207".
207. Hải Lam, tớ vẫn nghĩ nếu như được quay lại vào đêm hôm ấy, tớ sẽ nắm tay cậu thật chặt.
Tôi nhíu mày, ngước lên nhìn cậu bạn. Quân gật đầu. "Đúng Hải Lam lớp mình đấy, không nhầm được đâu." "Cậu viết cái này?". Hơi lắc nhẹ cằm, cậu bạn cầm chiếc ipad về, nhấn nút tắt. "Lúc đọc được dòng này, tôi cũng không muốn đưa lên." "Nhưng?" "Nhưng tôi rất muốn biết ai đã viết nó". Tôi cắm cúi vào đĩa sandwich, không nói thêm gì nữa. Quân loay hoay với chiếc di động, thi thoảng nhìn ra ngoài. "Này, cậu nghĩ liệu có thể là ai? Là ai mà đến giờ mới nói?" "Cậu vẫn còn thích Hải Lam?" "Không phải còn thích hay không, mà tôi tò mò. Ai đã thích Hải Lam đến nhường ấy?" "Nhưng người này còn không được nắm tay Hải Lam, cậu bận tâm gì chứ?" "Nhưng có khi nào đây là nguyên do khiến Hải Lam từ chối tôi không?" "Hải Lam từ chối cậu?". Im lặng. Tôi nhìn Quân trực diện. Cậu bạn lảng nhìn những khách công sở xa gần, nói đã hết giờ nghỉ trưa. Trước khi cậu đứng dậy, tôi chợt nhớ ra một điều. "Quân, cậu có đọc thần thoại Hy Lạp không?". "Không, liên quan gì?" Tôi lắc đầu, nghe tiếng giày vang sát tai rồi hòa lẫn vào đám đông. Thần thoại cũng chỉ là thần thoại. Tiếng Hy Lạp cũng chỉ là âm thanh đẹp đẽ. Utopia vừa là "eutopos" vừa là "outopos", vừa là nơi tốt đẹp vừa là nơi không có thật. Tôi có còn được sống lại những ngày tháng ấy đâu.
3.
- Cậu có đọc thần thoại Hy Lạp không?
Câu hỏi vang lên lơ lửng một lúc, tôi mới nhận ra vẻ như là dành cho mình. Ngẩng đầu, tôi thấy một khuôn mặt hết sức xinh xắn, tóc buộc cao phía sau để lộ đôi tai trắng nhỏ. Đồng phục gọn gàng, hai tay đang khoát ra đằng sau, và mắt trong veo nhìn tôi đợi câu trả lời. Tôi hơi bối rối, chỉnh lại cặp kính. Trong khi vẫn thắc mắc câu hỏi bắt chuyện của cô bạn chưa quen, tôi nhìn lại tờ giấy của mình. Chữ Hercules viết chì nét cứng ở góc. À, ra thế. Tớ có đọc chút ít, nhưng đây không phải là.... Tôi chưa kịp tìm từ để miêu tả, thì cô gái đã ghé đầu xuống, nhìn những dấu chấm to nhỏ. Mùi hương dầu gội thơm mát. Thật may vì hôm nay chỉ có mình mình trực nhật, tôi nhủ thầm trong bụng. Đây là sao phải không, giọng thanh mảnh nhưng vang lên rất khẽ, chiếc cổ trắng hơi lùi lại để lấy tầm nhìn. Dấu chấm này là chòm sao đúng không, cô hỏi lại lần nữa. Tôi gật đầu. Rồi im lặng như chờ đợi một sự phán xét. Cô gái hơi mím môi, nhìn vào tờ giấy, rồi lại nhìn tôi lần nữa. Cậu thích Hercules? Gật đầu. Tại sao? Tôi hơi ngước mắt lên trần nhà, nhìn vào vòng quay quạt xanh lá. Thì Hercules lập mười hai chiến công, thông minh, tài giỏi... Cậu có biết tại sao Hercules phải lập mười hai chiến công, không, ý tớ là phải đi làm mười hai nhiệm vụ không? Tôi nhíu mày, cố nhớ ra chi tiết quan trọng. Trong đầu chỉ lềnh bềnh mây mờ mờ xám xám. Cô bạn không nói gì nữa, đi về chỗ của mình. Chỉ đến lúc về nhà, lục tìm quyển sách bìa đã sờn hơi bám bụi trong phòng, nhận ra Hercules chính là người đưa vợ và con mình xuống địa ngục, tôi đã lặng đi một lúc lâu.
Đấy là lần đầu tiên tôi biết Hải Lam.
4.
Hải Lam được bầu làm lớp trưởng, đồng thời là phó bí thư. Quân làm bí thư, với vẻ ngoài đứng đắn và giọng nói gãy gọn. Cứ nói vẻ ngoài không quan trọng, nhưng đầu năm học với những gương mặt lạ hoắc, thì đội hình đại diện sẽ luôn là những cặp đôi cân xứng. Quân với Lam, thật không có gì đáng ngạc nhiên. Đoạn đối thoại ngắn cũng dần trôi đi lơ đãng, như những người bạn trước đây.
Vẻ như tôi không quan tâm gì.
5.
Chương trình văn nghệ đầu tiên.
Lẩn tránh hầu hết các tiết mục, tôi may mắn rơi vào đội hậu cần. Quỹ lớp eo hẹp, mọi thứ làm được đều phải làm. Không ai biết ai có khả năng gì, nhưng Hải Lam chỉ định tôi vào ban trang trí. Tôi nhận lời, không kháng cự lấy nửa câu. Những buổi tập văn nghệ nhộn nhạo và nhạt nhẽo, tôi ngồi một chỗ cắt giấy bìa, cố bật nhạc thật to để át tiếng beat xập xình. Quãng nghỉ ngắn, Hải Lam đi về phía tôi, lần này thì tôi nhận ra điều ấy rõ ràng.
Cậu đang nghe gì đấy? Hank Williams. Tôi chỉnh lại âm lượng, tiếp tục đo đo gạch gạch. Là ai? Hank Williams, tôi lặp lại, đoạn hạ bút xuống, nhấc tai nghe ra, nhìn cô bạn. Tớ chưa nghe tên bao giờ, có bài gì nổi tiếng? Tôi nhún vai, mẹ cậu sinh năm bao nhiêu? Cô bạn ngồi xuống bên cạnh, như có ý định kéo dài cuộc nói chuyện thực sự. 1963, cậu hỏi như điều tra lý lịch vậy. Hank Williams chết năm 1953, cậu không biết là đương nhiên, tôi hơi cười. Nếu người ta thực sự nổi tiếng, thì sẽ được biết thôi. Edith Piaf mất năm 1963, tớ vẫn nghe hàng ngày, Titanic chìm năm 1912, tớ không xem phim nhưng vẫn biết. Thế nên, không có gì là đương nhiên ở đây cả. Hải Lam vừa nói vừa nhét earphones vào tai, nhắm mắt mơ hồ thưởng thức điệu country xưa cũ. Còn tôi, lặng người nhìn cô bạn lần nữa.
Hải Lam, là người thứ hai tôi biết, thích dòng nhạc chanson francaise.
loi-noi-doi-cua-tuoi-17-1
6.
Mẹ tôi không bao giờ nói về bố tôi.
Hai người li dị khi tôi còn bé xíu, và nhanh chóng có gia đình riêng. Ít ra thì lúc tôi bắt đầu đi học, bố tôi đã ổn định ở bên Pháp, còn mẹ tôi đã sống ở đầu kia thành phố. Đôi khi mẹ ghé thăm và ở lại tối cuối tuần, bật nhạc Francoise Hardy vang vọng cả khu phố như phát ra từ chiếc loa xám cũ rè thời chiến tranh. Ông bà tôi kiên nhẫn, xoa đầu tôi và nói để cho mẹ yên tĩnh. Nhìn mẹ ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài khoảng không vô nghĩa như đang tìm lại vùng hồi ức hạnh phúc, tôi nhanh chóng nhận ra chuyện cổ tích chỉ là lời nói dối. Hình ảnh về bố nhợt nhạt, nhưng cứ mỗi lần sắp trượt ra khỏi vùng kí ức thì được níu lại bởi đống hàng gửi to đùng, những quyển sách ảnh mà ông yêu thích với vài dòng ghi chú vội vã, như thể ông sực nhớ ra mình vẫn còn đứa con trai lưu lại nơi này. Tôi quen dần với sự quan tâm nửa thờ ơ, nhưng tự biết đang sống trong thế giới của họ. Tôi vẫn tự tạo ra thế giới cũ của họ để sống. Với những chòm sao và bài hát cũ rích.
Và giờ thì Hải Lam xuất hiện.
7.
Năm học thứ hai.
Buổi sinh hoạt lớp cuối tuần.
Tôi nghe loáng thoáng tên mình ở trên bục giảng. Ngẩng đầu lên, tên tôi đã nằm trong góc bảng. Cùng với bốn người khác sẽ ứng cử trong chi đoàn diễn ra hai tuần tới. Kì lạ ở chỗ, không ai hỏi ý kiến tôi lấy một lần. Không ai thấy cần phải hỏi ý kiến tôi một lần. Tôi đặt hai bàn tay vào cạnh bàn đứng bật dậy. Cả lớp nhìn tôi chăm chú. Cô giáo hỏi tôi có ý kiến gì. Ngay lúc tôi định mở miệng, tôi thấy ánh mắt Hải Lam nhìn tôi đăm đăm. Mọi người chờ đợi. Nhận ra mình có thể trở thành trò xuẩn ngốc, tôi lại ngồi xuống. Cô bạn quay mặt đi, còn cách tôi ba bàn, Quân nhìn tôi đầy kì thú.
Danh sách chỉ để cho đủ người thôi. Mày không cần cuống lên thế. Quân vỗ vai khi ngang qua chỗ tôi lúc về. Mày để tên tao vào? Thì ứng cử năm người mà chỉ mình tao là con trai cũng hơi dở, Quân nhếch miệng. Tao cũng quên bảo mày, nhưng không sao đâu. Đi ăn không? Lam bận gì đó nên không đi được. Mày và Hải Lam hay đi ăn cùng nhau? Gọi Lam là được rồi, bọn tao hay đi họp về muộn mà còn phải đi học thêm nữa nên tiện thì thế. Sao? Không có gì, tôi kéo lại khóa balo, khoác lên và đi cùng Quân.
Nhưng bên trong tôi thảng như máy nghe đĩa đang chạy nhạc trơn tru thì bị một cốc nước lạnh đổ vào. Một cách chậm rãi.
8.
Ngày thứ bảy.
Đại hội chi đoàn.
Giờ ra chơi trước lúc sinh hoạt, Quân rủ tôi đi mua nước. Đoạn hành lang ngắn, Quân hỏi tôi có thích Hải Lam không. Tôi quay lại, nhìn cậu tỏ ý không hiểu câu hỏi. Quân quàng tay qua vai, kéo cổ tôi xuống như một trò đùa vô hại. Gần đến cửa lớp, cậu đặt một tay lên vai tôi. Mọi thứ cứ như thế này có phải là tốt không? Cái gì tốt? Tao với mày. Tao với Lam. Rồi cậu về chỗ.
Phiếu bầu phát ra. Tôi hơi ngần ngại, rồi gạch tên mình. Kết quả công bố. Hải Lam làm bí thư, Quân làm phó. Tôi được 19 phiếu. Mười chín người mong muốn sự khác biệt, hoặc đơn giản là họ cũng không quan tâm. Cũng không khác gì. Cũng không ngạc nhiên.
9.
- Những ngôi sao của cậu còn sống không?
Tôi trực nhật một mình, Hải Lam lại đến sớm. Có lẽ, tôi hơi dựa người vào ghế, hai tay vô thức khẽ đan đầu ngón tay vào nhau. Những ngôi sao cách trái đất triệu năm ánh sáng, có khi thứ ánh sáng bọn mình nhìn thấy chỉ là lưu ảnh của thực thể không tồn tại nữa. Ý cậu là gì, bầu trời đêm là mộ của những ngôi sao? Tôi hỏi lại, cảm giác sự khó hiểu đang xô lại nơi đầu sống mũi.
Hải Lam ngồi xuống trước mặt tôi. Im lặng.
Tớ nghĩ mọi người không hiểu điều tớ nghĩ, cô bạn nhìn tôi, rồi nhìn ra ngoài, như tập trung vào một điểm vô hình ở xa. Tớ nghĩ cậu nói khá dễ hiểu. Đấy không phải là điều tớ nghĩ. Vậy là cậu không nói điều cậu nghĩ? Lại im lặng. Tôi hơi vươn người về phía trước, thể hiện sự chờ đợi.
Cậu có đọc Hoàng tử bé không? Có. Ừ, kiểu như Hoàng tử bé, khi tớ nói chuyện với người khác, sẽ giống như tớ xòe một bàn tay ra, chỉ cho họ một hạt đậu nhỏ xíu. Điều tớ muốn nói có thể là câu chuyện về hạt đậu đó, nhưng phản ứng của họ sẽ là, tay còn lại của tớ có gì. Và tớ không muốn nói về thứ tớ ban đầu muốn nói nữa.
Ừ, tớ hiểu. Hải Lam hơi mỉm cười trước sự đồng cảm của tôi, rồi lại đưa mắt nhìn xuống.
Cậu có biết, các nguyên tố trong dãy tuần hoàn hóa học, các nguyên tố ở trên trái đất này, là do các ngôi sao sinh ra không? Mặt trời chỉ sản sinh hydro và heli, còn các nguyên tố khác như carbon, magie, là do các ngôi sao cháy mà thành không? Ngôi sao dùng hết Hydro, dùng hết Heli, rồi chỉ còn nhân, thế là lõi nhân sao co lại, nóng lên, và sinh ra các nguyên tố lớn hơn, cứ thế cả quá trình lặp đi lặp lại... Tôi nói một hồi, đủ để cô bạn ngước lên nhìn tôi ngơ ngác.
Nguyên, tớ không hiểu cậu đang nói gì. Tớ cũng không hiểu, đấy chính là lí do tại sao tớ nói. Khi tớ muốn mọi người để tớ yên, tớ toàn lôi vấn đề vĩ mô ra. Như những ngôi sao này chẳng hạn.
Hải Lam bật cười. Nghe thật tự nhiên và trong trẻo.
Thế còn khi cậu muốn người ta chú ý? Nếu cậu thích một ai đó, và muốn người ta thích thứ cậu đang làm, cậu sẽ nói gì? Tôi nhìn cô bạn, nuốt giọng. Trong đầu tôi nghĩ về việc thích một ai đó. Trong đầu tôi nghĩ không ai khác ngoài Hải Lam.
Tớ sẽ nói, tôi để ngón cái tay trái chạy qua đầu các ngón tay còn lại. Để cho chúng ta tồn tại, một vì sao phải chết đi.
Và đấy sẽ là thứ ánh sáng rực rỡ ấm áp nhất trong đêm cậu từng biết.
Hải Lam hơi sững người lại. Trong lớp lác đác bóng người. Tôi nhìn thấy Quân. Tôi nhìn thấy tôi, đứng dậy và đi ra ngoài.
Bên trong tôi thảng như chính tôi là người cầm cốc nước lạnh đổ vào máy nghe đĩa. Một cách chậm rãi.
loi-noi-doi-cua-tuoi-17-2
10.
Năm học thứ ba.
Tháng mười hai.
Ông chú Quân là chủ doanh nghiệp du lịch mới mở tour cruise trên vịnh, đồng ý cho lớp hai ngày cuối tuần với giá chỉ còn một phần ba. Bọn lớp tôi thích điên, thời tiết đêm lạnh chỉ là thứ yếu. Bao nhiêu kế hoạch được đặt ra. Tôi vẫn chơi thân với Quân, và giữ khoảng cách với Hải Lam. Thảng hoặc như bài hát trên radio không cách nào lựa chọn, hình ảnh cô bạn ngồi trước mặt tôi hiện ra rõ mồn một. Không nhớ nhung, không cảm thương đặc biệt. Khi đó, tôi lại vô thức để ngón cái ấn lướt qua từng đầu ngón tay còn lại.
Khi cả hội túm tụm đã không chịu nổi cái lạnh ngấm da, tiếng cười cũng vãn, mọi người lục đục kéo vào phòng, nói về buổi sáng ra đảo đón bình minh. Tôi về phòng, lấy thêm áo ấm và bản đồ quan sát, rồi chạy ra trước vẻ ngạc nhiên của hai thằng cùng phòng. Trên boong tàu trống trơn, lúc kiếm được chỗ ngồi dễ chịu từ dãy ghế xếp, tôi nhận ra vẫn còn một bóng người nữa. Hải Lam đến gần, cười tôi hiền queo. Tim tôi như khựng lại một nhịp.
- Tớ biết thế nào cậu cũng ra đây. Trời hôm nay nhiều sao thế này cơ mà.
Tôi lặng im. Hải Lam ngồi xuống cạnh tôi. Đôi lúc tôi nổi lên cơn duy lý, có khi nào chỗ của cô bạn đáng lẽ là ở cạnh tôi, thay vì đi cạnh Quân như mọi người vẫn thấy và tin, hay như chính tôi vẫn tin? Đâu là chòm sao Hercules, cô bạn ngước lên, mắt lấp lánh. Không có ở đây, đấy là chòm sao mùa hè, tôi nhìn cô bạn thật nhanh, rồi nhìn bầu trời. Tớ đã biết tại sao cậu thích Hercules, Hải Lam quay sang tôi như thấu hiểu một bí mật tâm can. Tớ không thích Hercules nữa, thế đấy. Tớ nhìn thấy ông cậu đi họp phụ huynh cho cậu. Có phải cậu thích Hercules vì đấy là con trai duy nhất được Zeus cưng chiều không? Tôi đờ người ra, cô bạn nói chính lí do tôi muốn tránh. Tôi không muốn nói thêm gì, tập trung nhìn vào điểm đèn hiệu màu đỏ nhấp nháy đằng xa.
Tớ là người luôn sống theo lựa chọn của bố mẹ, Hải Lam bắt đầu nói, ngón tay cô vuốt khẽ vào nhau, vẻ như cô không để ý. Nhưng đến một thời điểm, tớ nhận ra mình không biết mơ ước cái gì cả. Mọi sở thích cứ dần chìm xuống. Bí thư, lớp trưởng, những chức vụ chỉ để gánh trách nhiệm, tớ nhiều lúc cảm thấy mình thật mờ nhạt, đến cả điều viển vông để tin vào tớ cũng không có. Tớ thích thần thoại Hy Lạp là vì thế, vì các vị thần không phải ai cũng tốt đẹp, và ai cũng có những ích kỉ riêng. Nên những thứ toàn vẹn như cổ tích không bao giờ xuất hiện.
Có chứ, tôi hít một hơi dài, lên tiếng. Cậu biết Perseus và Andromeda? Hải Lam gật đầu. Tôi đưa cô bạn bảng theo dõi sao của tuần này, chỉ tay về hướng Đông Bắc. Perseus là con của Zeus, mẹ cũng là công chúa nhưng không có thân phận hoàng tử, trên đường đánh Medusa về qua Ethiopia...
Ừ, tớ biết. Hải Lam tiếp lời như một người dẫn chuyện thực thụ. Và gặp công chúa Andromeda đang bị trói vào tảng đá để dâng cho quái vật Cetus, vì hoàng hậu Cassiopeia đã nói rằng nhan sắc mình còn xinh hơn những tiên nữ Nereids, và không chịu rút lại lời của mình, nên cha của các tiên nữ là Poseidon đã nổi giận đòi nhấn chìm cả vương quốc. Perseus đem lòng yêu Andromeda, và cứu nàng. Nhưng lúc đó Andromeda đã hứa hôn với người khác, và cả vua lẫn hoàng hậu đều phản đối...
Nhưng Andromeda vẫn đi theo Perseus đấy thôi, tôi khẳng định. Athena còn để họ thành những vì sao nữa, và vẫn ở cạnh vua và hoàng hậu. Cậu nghĩ cổ tích còn thật đến thế nào nữa khi những vì sao mang tên họ nằm cạnh nhau trên bầu trời? Hải Lam giữ chặt tờ giấy bản đồ trong tay, nhìn lên bầu trời để biết vị trí chính xác của sao, khóe miệng giãn dần ra nhẹ nhõm. Giá chúng tôi đã luôn nói chuyện thân thiết như thế này.
"Nắm tay cô ấy đi." Trong đầu tôi như ra lệnh. Đây là việc tôi phải làm. Để Hải Lam biết tôi mong cô bạn cứ ngồi lại bên tôi thế này mãi. Như Andromeda ở cạnh Perseus. Nếu không phải lúc này, sẽ không còn khi nào cả.
Đột nhiên đèn sáng, tiếng chân bước lên vọng lại từ xa. Tôi nhìn thấy Quân, Tôi nhìn thấy câu chữ cậu nói về buổi tối hai người, như cơn bão cuốn lấy từng mảnh vỡ trong tôi trôi dạt vào bờ hiện thực. Tôi đứng bật dậy, và đi xuống ở cầu thang đối diện. Chạy trốn như một đứa hèn nhát. Trong khoảnh khắc, dù không nhìn Hải Lam, tôi mơ hồ tưởng như cô đã đưa tay ra níu tôi lại.
Tôi đứng bên thành tàu, ngước lên ánh sáng từ tầng trên. Rồi nhìn những ngôi sao phía xa. Chuyện cổ tích tôi dựng lên cho cô gái tôi thích, là một lời nói dối.
Năm đó tôi 17 tuổi.
11.
Buổi họp lớp ồn ào.
Những khuôn mặt thành đạt, đối thoại ẩn dụ về tình trạng hiện tại. Nhiều người hỏi tôi quay về Việt Nam từ lúc nào. Tôi nhìn vào mắt họ, quần áo họ, cử chỉ của họ, những người bạn đã học cùng tôi một thời gian, cố hồi nhớ tuổi trẻ mình còn sót lại đâu đó. Sau chuyến đi chơi trên vịnh, năm mới tôi nhận được cuộc gọi của bố, về chương trình dự bị đại học bắt đầu vào học kì mùa xuân, về một môi trường tốt hơn để tiến thân. Tôi không có nổi lí do từ chối, lặng lẽ rút hồ sơ ra khỏi trường. Tôi chỉ nói với Quân, và mong cậu giữ im lặng. Cho đến tận bây giờ.
Hải Lam xuất hiện muộn, nhưng tôi nhận ra cô ấy ngay. Tóc vẫn dài như thế, đã được uốn những lọn nhỏ và nhuộm màu nâu nhạt. Khuôn mặt cảm giác như nhỏ đi. Cái tên lớp trưởng vẫn được nhắc đâu đó, và ai cũng biết cô thành đại diện thương thảo của nhà xuất bản sách ngoại văn lớn. Cô ấy đưa mắt nhìn quanh, và dừng lại chỗ tôi. Tôi biết Hải Lam nhìn tôi, và nhận ra tôi. Tôi biết cô ấy đang tiến gần chỗ tôi. Một cách rõ ràng.
Bữa ăn xã giao. Nửa thân mật nửa xa lạ. Ai cũng có điều để ngạc nhiên. Thi thoảng vài người lớn tiếng trêu Hải Lam về lời tự thú giấu mặt trên mạng. Hải Lam chỉ cười, và nhìn tôi qua thành ly trong veo khi uống. Tôi biết cô ấy biết.
Tại sao cậu lại nói dối khi đó? Tôi biết cô sẽ đến, tôi biết cô sẽ đến và tìm thấy tôi, nhưng dù mong chờ thế nào, dù có biết trước là thế đi chăng nữa, mạch máu trong tôi vẫn run những nhịp bất thường khi giọng nói ấy vang lên. Tôi quay lại, nhìn Hải Lam và cười nhẹ. Vậy là cô ấy biết cả rồi.
Perseus là chòm sao mùa thu, Andromeda chỉ xuất hiện vào mùa đông. Perseus nằm trên dải Ngân hà. Andromeda là chòm sao duy nhất nhìn thấy từ thiên hà Andromeda. Hai chòm sao không cùng quỹ đạo, không ở cạnh nhau, chỉ nhìn thấy ở cạnh nhau vào khoảng giao mùa ngắn ngủi trong năm. Tôi biết rõ điều đó. Hải Lam ngồi xuống cạnh tôi, khi mọi người bắt đầu kéo nhau ra về. Thật kì lạ, bao nhiêu thời gian đã trôi qua, vậy mà giờ như cơn gió trôi qua ngón tay, chỉ còn cảm giác cô đơn trơ trọi vô hình đọng lại.
Hải Lam nhìn tôi như chờ đợi một câu trả lời. Nhìn lên bầu trời, tôi nhận ra đã bỏ quên những ngôi sao của mình quá lâu, giờ thì cô ấy đã đến, ấm áp hơn bất cứ ánh sáng nào trong đêm tôi từng biết. Tôi vươn ra nắm lấy bàn tay ấy, bàn tay nhỏ nằm yên vị trong tay tôi. Có lẽ Quân biết. Có lẽ mọi thứ trước giờ vẫn vậy, chúng ta chỉ còn việc chắc chắn nó nữa thôi.
Hải Lam, cậu có muốn nghe một câu chuyện cổ tích không?

[Trẫm xem tiếp...]


 

Danh Mục

Total Pageviews

Phi lên đầu Bản quyền © 2012 | Đọc Để Cười| Nội dung bài viết từ nguồn khác